“Tiểu Điệp à, mộng du cũng chỉ là chân linh của ta tiến đến đó, bản tôn vẫn còn ở lại bên này, hết cách mang ngươi theo. Sau này, ta sẽ tìm xem có thể sáng tạo ra bí pháp nào đó để dắt ngươi đi cùng hay không. Có chuyện gì vui, đương nhiên ta sẽ không quên Tiểu Điệp nhà ta đâu.”
Trang Bất Chu mỉm cười nói.
“Chủ nhân không được lừa Tiểu Điệp đâu đấy, ta coi là thật rồi đó nha.”




